Con người sinh ra để làm gì?

0

Con người sinh ra để làm gì?

Trong vài ngày qua chúng tôi có trò chuyện với vài người bạn một đề tài mà nhiều người thường thắc mắc. Con người sinh ra để làm gì? Câu hỏi này nghe rất đơn giản… nhưng nó là một trong những câu hỏi sâu nhất của đời người với nhiều câu trả lời khác nhau .

Hôm nay chúng tôi xin mạn phép góp vài ý kiến rất cá nhân để chia sẻ cùng các bằng hữu xa gần. Câu trả lời nhanh nhất là con người sinh ra để tồn tại và duy trì sự sống. Nhưng có người phản bác, như vậy chẳng khác nào muôn loài khác trên vũ trụ, đó là cách nhìn trên góc độ sinh học. Người khác thì nhìn trên góc độ xã hội cho rằng, con người sinh ra để học hỏi, lao động, đóng góp và xây dựng cộng đồng xã hôi để có sự tồn tại trong mọi quan hệ. Người khác nhìn trên góc độ triết học cho rằng, con người sinh đã có sẵn một ý nghĩa. Tuy nhiên có người thì phản bác rằng khi con người ra đời vốn không có ý nghĩa nào cả, mà phải tự tạo ra ý nghĩa cho đời mình theo từng ngày tháng trưởng thành. Nhà triết học Jean-Paul Sartre gọi đó là “hiện sinh” phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của chính mình.

Nếu nhìn trên góc độ tôn giáo. Phật giáo cho rằng con người sinh ra để giác ngộ, để hiểu bản chất khổ – vô thường – vô ngã. Còn Kitô giáo cho rằng con người sinh ra để yêu thương và phụng sự Thiên Chúa. Riêng trong góc độ đời thường thì có hằng trăm câu trả lời khác nhau.

Với cá nhân tôi thường suy nghĩ, sự sống quá ngắn ngủi và chết sống quá bất thường. Vì thế tôi có câu hỏi: Vậy sinh ra để làm gì? Có cần thiết không? Nếu nhìn ở góc độ tự nhiên tôi lại có câu hỏi tiếp, khi con người được tạo ra có được hỏi ý kiến họ trước khi bắt đầu không ? Câu hỏi nghe có vẻ lạnh lùng quá phải không !. Theo tôi nghĩ vũ trụ này không cần chúng ta để tồn tại, vì nó chỉ có ý nghĩa khi con người lớn lên cần những mối liên hệ ví dụ như về bổn phận, trách nhiệm, yêu thương, tự hào, khiêm nhượng, biết ơn, thù ghét, tham vọng, buông bỏ.v.v. Sở dĩ con người có được những điều đó chẳng qua vì con người không thể kiểm soát được sự chết vì nó là điều tuyệt đối. Những điều mà con người có trong cuộc sống nó giống như những đợt sóng trên biển cả đến rồi tan biến trong đại dương. Đó là lý do nhiều người thường đặt cho mình câu hỏi “Mục đích của vũ trụ”, “Mục đích của đời người” là gì với thời gian hữu hạn này?. Có người trả lời một cách rất đời thường và trần trụi như thế này: Con người sinh ra thường gắn bó bởi ham muốn tình dục giữa nam và nữ hay giữa vợ và chồng để tạo nên sự sống rồi nó biến mất không ai biết sẽ đi về đâu và không bao giờ trở lại trên thế gian này. Chúng ta tự suy ngẫm đó có phải là sự bắt đầu từ mặt sinh học của hành vi sinh sản và bản năng sinh tồn không!. Quý vị sẽ có câu trả lời của riêng mình.

Bây giờ tôi xin trở lại một vấn đề mà con người luôn thắc mắc. “Biến mất và không trở lại của con người” Có 3 cách nhìn sau đây:

1-Về mặt Vật lý học: Khi con người chết cơ thể tan rã, trở về với vật chất(cát bụi).

2-Về Tôn giáo: Phật giáo cho rằng không có cái tôi cố định để mất, chỉ có dòng tiếp nối nghiệp và duyên. Với Kitô giáo cho rằng linh hồn không mất, mà bước vào đời sống khác.

3- Hiện sinh: Cái chết là giới hạn làm cho đời sống trở nên có trách nhiệm.

Tất cả những lý do nói trên con người của đời thường nghĩ đơn giản hơn họ cho rằng, nó không hoàn toàn biến mất mà nó sẽ để lại trong ký ức người khác nhiều điều, tuy nhiên điều đó vẫn nằm trong phương diện sinh học và cảm giác. Vì sự kết thúc của con người là điều quá bí ẩn và con người sinh ra không bắt đầu với “ý nghĩa cao cả có sẵn”. Con người sinh ra mong manh và vô định giữa có và không. Tuy nhiên, vẫn còn hằng ngàn câu hỏi và trả lời khác nữa tôi xin tạm dừng và dành phần suy ngẫm đó cho quý vị “trà dư tửu hậu” cuối tuần.

Tuy nhiên, tôi tôi muốn có một kết luận nghịch lý của riêng tôi như sau:

*Hoa mong manh nên mới được nâng niu.

*Âm nhạc ngắn ngủi nên mới làm ta xúc động.

*Đời người hữu hạn nên mới cần sống có ý thức.

Chúc các bằng hữu một ngày bình an, sức khỏe và yêu đời

Linh Vũ

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here