Có một người bạn vừa gởi tôi một bài viết của ai đó càng đọc càng thấy rất đúng cuộc đời này mọi sự đều vô thường…..Xin chia sẻ cùng các bằng hữu xa gần…..
Vô thường
Có một người bạn vừa gởi tôi một bài viết của ai đó càng đọc càng thấy rất đúng cuộc đời này mọi sự đều vô thường…..Xin chia sẻ cùng các bằng hữu xa gần…..
Vô Thường…!
Có một ngày nọ, tôi nhìn một chiếc lá rơi. Rất nhẹ. Rất chậm. Không ai làm nó rơi. Nó chỉ… đến lúc phải rời cành. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu một điều: Mọi thứ rồi cũng sẽ đổi thay. Đó gọi đó là “Vô Thường”.
Không phải là một khái niệm triết học xa xôi, mà là nhịp thở của cuộc đời. Tất cả những gì đang có, đều đang thay đổi. Không có gì đứng yên, chỉ là ta quen với sự chuyển động đó… đến mức tưởng nó là ổn định.
- Ta lớn lên, mà không nhận ra mình đang già đi.
- Ta yêu, mà quên rằng cảm xúc cũng sẽ đổi khác.
- Ta gặp một người… và nghĩ rằng họ sẽ ở lại mãi.
Cho đến một ngày, mọi thứ không còn như trước nữa. Ta gọi đó là mất mát. Nhưng thật ra… đó chỉ là vô thường đang diễn ra.
Có một câu rất lặng: “Không có gì tồn tại mãi, kể cả nỗi buồn của bạn.”
Nhưng cũng vì thế… niềm vui cũng không ở lại mãi. Hiểu vô thường, không phải để buồn. Mà để sống sâu hơn. Khi biết mọi thứ sẽ đổi thay, ta bớt chấp.
- Không còn cố giữ một người, khi họ đã muốn rời đi.
- Không còn níu một cảm xúc, khi nó đã qua thời.
- Không còn ép cuộc đời, phải giống như điều mình mong.
Có những nỗi đau trong đời không đến từ việc mất đi, mà đến từ việc… ta không chấp nhận sự thay đổi. Ta muốn mọi thứ như cũ. Muốn người không đổi. Muốn cảm xúc đứng yên. Nhưng đời không vận hành như vậy.
- Một bông hoa đẹp vì nó sẽ tàn.
- Một khoảnh khắc quý vì nó sẽ qua.
- Một con người đáng trân trọng… vì không thể giữ họ mãi.
Nếu mọi thứ là vĩnh viễn, có lẽ ta đã không biết quý. Hiểu vô thường, tự nhiên lòng mềm lại.
- Ta bớt giận hơn, vì biết cuộc gặp nào cũng có ngày kết thúc.
- Ta bớt trách hơn, vì ai cũng đang thay đổi theo cách của họ.
- Ta bớt hứa những điều mãi mãi, và bắt đầu trân trọng những điều đang có.
Có người hỏi: “Biết mọi thứ đều vô thường… vậy sống để làm gì ?” Có lẽ… chính vì vô thường, nên ta mới cần sống cho trọn.
- Nói lời cần nói khi còn có thể.
- Ôm người cần ôm khi họ còn ở đó.
- Sống thật lòng… khi còn cơ hội.
Thiền không dạy ta giữ lại điều gì. Chỉ dạy ta nhìn thấy mọi thứ… như nó đang là.
- Đến thì biết là đến.
- Đi thì biết là đi.
Không níu. Không đẩy. Chỉ thấy… và hiểu.
Một ngày nào đó, khi bạn ngồi yên giữa những đổi thay của đời, bạn sẽ nhận ra: Bình yên không phải là khi mọi thứ không thay đổi, mà là khi bạn không còn sợ sự thay đổi nữa.
Chiếc lá rồi sẽ rơi.
Mùa rồi sẽ qua.
Người rồi cũng sẽ rời đi.
Nhưng nếu trong từng khoảnh khắc, bạn đã sống đủ đầy, đã thương đủ sâu… thì khi mọi thứ đổi thay, lòng bạn… vẫn có thể an.